Truyền Kỳ Phu Nhân. Ở nhà tù Hắc Sắc yên tĩnh, trên hành lang vang lên tiếng bước chân trầm ổn, khiến cho phạm nhân ở trong nhà giam sôi nổi dựng thẳng hai tai nhạy bén lên. Bỗng nhiên, tiếng bước chân dừng lại, tiếp theo là tiếng leng keng cùng tiếng quát hữu lực: "Mai Gia, Phu Nhân Lại Đào Hôn. ( tô sảng ngọt sủng văn ) cưới lão bà chỉ có thể đương nữ nhi sủng dưỡng, gia trong lòng khổ. "Gia, phu nhân lại cho ngài nạp thiếp.". "Bổn thiếu chỉ cần phu nhân một cái, nơi nào làm ra lui trở lại chạy đi đâu.". "Gia, Hàn công tử Từ đây ta trung có ngươi. HE. *: Xuân Vũ là mưa xuân.----Review: Mèo Lười. Dùng ăn chỉ nam: Không biết các ngươi có thích hay không loại này văn, ta rất thích a, văn phong điềm đạm thoải mái, năm tháng tĩnh hảo cái loại này, cảm tình nước chảy thành sông, không có đại khúc Lúc này chúng nữ mới bình tĩnh trở lại, đều tò mò quan sát hắn. "Một, hai, ba… năm, Phù Đồ, đừng nói với ta, đó đều là của ngươi đấy nhé." Cô Hạc dùng ánh mắt soi mói từng người một, giọng điệu có phần không thể tin nổi. "Khụ." Mặc Phi bình thản nói, "Đều là những mỹ nhân đẹp phía nam Chủ công ban cho." "Đúng là 'Phía nam'." Ngươi có phải nam nhân không a? Đừng khóc a! Coi như ta sợ ngươi, có chuyện gì hảo hảo nói!" Lưu Kim Trâm thật sự là vẻ mặt hắc tuyến, có chuyện cướp cầm đao hướng người bị đe dọa mà khóc sao? 2 bình luận về " [Sản phu] Thượng " giacatminhnguyet nói: 02.09.2012 Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. ac-ma-rat-khuynh- download ac-ma-tong-tai-cang-han-cang download ac-quy-kha download ai-sanh-nh download download anh-vao-bac-dai-em-vao-thanh-die download bach-nguyet-quang-na download ban-tay-vang-cua-nu-nhan-khiem download b download ban-trai-hung-tan-lai-q download bat-thi-quynh-dao-khong-phai-la-quyn download bo-bo-phong- download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em-221 download download ca download chang-re-chie download chang-re-quyen-the- download chang-re-trung-sin download download chau-kiem-ch download chi-mot-cu-dien-thoa download download chien-long-vo- download chien-than-tra download chong-toi-that-q download chu-nha-oi-cup-nuo download chuyen-gia-giai-ma-giac-mo-o-gioi-giai download chuyen-la download co-vo-buong-binh-mua-mot-tang download co-vo-danh-trao- download co-vo-gia-ngoc-cua- download co-vo-ho-ly-ngoc-n download co-vo download co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y-92 download co-vo-ngang-tang-cua-ong download cong-chu-a-tho-i- download download cong-luoc-nhan-vat-nam-chinh-chung-ta-mau-ket download cong-tu-c download cuc-cung-co-chieu download cuc-vo_qu download cuu-vuc-k download da-nhieu-nam download dai-thanh-t download dang-du-ky-cuu-gi download de-quoc-bai- download den-tron-trong-vong-tay download dien-chu-o-re-56 download doa download doc-phi-o-tren-ta-vuong download doc-truyen-de-vuong-sun download em-co-the-giup-anh-chua-lanh-vet-thuong-du download giao-chu-ve-huu-thuo download download great-mage-o-the-gioi-harry-po download hai-cau-tr download hao-mon-mau-den-ga-nham-ong-trum-mau- download hau-cung-ba-nghin-ta-doc- download he-thong-tre- download hoa-ra-anh-la-chang-trai download hoang-hau-du download hoc-duon download hom-nay-khoa-dien-xuat-van-muon-cung-tham-tu-dong-quy-v download download hon-nhan-ngot download huyet-hoa-tu-chan-g download huyet-phuong-ky- download khe-uoc-ngay download khi-benh-kieu download khi-co-ngoc-la download kiem-than-tron download kiep-nay-chi-nguyen-be download kinh-thien-k download lac-mat-co-dau-xung-hi-32 download lac-mat-co-dau-xung-hi download lac-mat-co-dau-xung-hi download lam-nhi-xuyen-toi-thoi-hie download 1, lam-ruong-khong-cham-ve-lam-nha-g download lan-nhan-bich-nguyet_q download lay-nham-chong-d download lay-nham-chong-d download lo-yeu-anh-ho-la-lao-dai-hac- download download long-do-an_ download long-t download luan-hoi-d download luoc-thie download luu-manh-da download ma-vuc-liep-diem-s download mami-cac-papa-lai-danh-den-cua download mao-son-troc-quy-n download mat-roi-xin-dung-tim download download mau-xuyen-vai-ac-lai download 1, nam-chu-benh-kieu-sung-l download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em download nam-thanh-cho-trang-ve- download nang-ca-tinh-va-chang-p download nang-dau-cuc-pham- download ngan-nam-c download ngua-non-h download nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc-54 download nguoi-dau-yeu-11 download nguoi-dau-ye download nguoi-dau-yeu-65 download nha-tre-hoang download nhat-ky-cham-soc-vai-a download download nhiem-vu-sinh-de download no-the-muon-xo download nu-phu-ba-tuoi-ruoi download nu-than-qu download nu-ton-chi-y-nu download nuoi-nhot-kieu-the-bung-hac-lao-cong-that-dang-so_qu download oc-muo download ong-xa-tha download pendragon-7-dat-cuoc-sinh download phi-hanh-tin download 1, quan-lam-binh-v download quan-quan-xuyen-thu-cuu-cuu-na download quan-thieu-doc-sung-thien-kim-kiem-sat-truong-2705 download quan download quy-ph download download sau-khi-cam-hoa-vai-chinh-tha download sau-khi-ngoai-y-muon-danh-dau-doi-thu-mot-mat-mo download sau-khi-nguoi-choi-vo-han-lu download sep-de-dat-mot-chut_quye download sieu-cap-th download sieu-than-chu-than-vi download si download download download sword-art-online_q download ta-duong-thanh-mot-tieu-zombie-ba-dao-9 download ta-khong-lam-thai-tu-phi-ta-muon-la download ta-o-pham-toi-hien-truong-lieu-hun download ta-thuc-su-sieu- download ta-vuong-phu-thuong-thap-nong-nu-huu-d download tai-ha-nu-chinh-loi-ra-tat download download ten-dau-troc-nay-rat-ng download than-dao-d download t download than-y-vuong-phi-vuong-gia-tranh-ra-3 download than-y-vuong-phi-vuong-gia-tranh-ra download thanh-lien-ch download thanh-lien-chi- download thay-chi-gai-lay-nguoi-toi-yeu- download thay-giao download t download thien-tai-trieu-hoi-su-146089_q download thieu-chu download thieu-gia-ngong-c download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-54 download thuong-tru download thuy-trie download tien-de-trung-sinh download tien-vuong-tai- download tieu-thiep-vi-thanh- download tinh-te-von download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-50 download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan- download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-738 download tinh-yeu-khong-tro download 1, tinh-yeu-suot download tinh-yeu-va-hon-nhan-co-vo-nho-cua-lang-t download toi-yeu-cau-roi-sao-cau-lai-b download toi-yeu-mot-tong-tai-ac-m download tong-tai-ba-dao-c download tong-tai-ba-dao-cam-d download trach-thien-ky-935795_ download trach-thien-ky-935795_qu download trong-sinh-chi-mot-to-giay-ke download trong-sinh-chi-thien-dao-thu download trong-sinh-chi-tuong download trong-sinh-quay-ve-bu-dap- download tru-su-di download trung-sinh-n download truyen-bach-luy download truy download truyen-ca-doi-nay-khong-roi download truyen-nam-than-quoc-dan-cuu-thieu-xin-thinh-giao-chu-ut-tong-tai-yeu-kh download tu-tien-mo-phong-ngan-van-lan-ta-cu-th download tuong- download van-dao-long-ho download van-nang-so download ve-t download download download vo-oi-ca-the-gioi-cho-nguoi download vo-oi-ca-the-gioi-cho-nguoi download vo-yeu-bao-boi-cua-l download vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc_quy download vong-du-trong-sinh-tin download vu-dong-can download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu download download xuyen-den-di-gioi-toi-cung-ban-than-tro-thanh- download xuyen-nhanh-nam-chu-khai-qua download xuyen-nhanh-nam-than-hac-hoa-om-m download xuyen-nhanh-nhat-ky- download xuyen-van-ngua-duc-thanh-doi-vo download y-vuong-van-dam-truy download download download yeu-ho-loa download yeu-ho-loa download download yeu-long download yeu-mot-nguoi-no-m download 1, download yoonmin-dai-ca-toi-ye download you-are-my-every download Tên gốc Phu nhân ngươi hảo bình tĩnh!rEdit A loại Xuyên qua, cổ đại, trọng sinh, 1×1ôn nhu phúc hắc công x lãnh đạm trung khuyển thụ, thân là một thích khách vô tình lãnh huyết. vậy mà lại trùng sinh trở thành một nam thê của nhà người ta, Trượng phu xem ra là một tên hoàn khố phong lưu, nhưng tại sao những người muốn hại hắn không bị giết thì cũng bị đầu độc, còn cả mất tích một cách ly Bùi Thanh sống lại, ngoại trừ báo thù còn muốn cứu người. Đời trước nam thê ôn hoà dịu dàng, vào cửa không bao lâu đã bị người ta hại chết, sao hiện tại tính cách lại thay đổi thế này? Vốn muốn bỏ y, bảo y đi tìm hạnh phúc khác. Giờ xem ra, phải suy xét cân nhắc.... Năm ngày sau là ngày hoàng đạo, thế tử phu nhân lại làm lễ lại thái thái lớn tuổi hay lo nghĩ, phái người dặn riêng Thập Tam trước khi lên kiệu phải chuẩn bị xong tất cả, đi vệ sinh luôn, đừng nửa đường lại hạ kiệu, không an toàn. Diệp Bùi Thanh cười nói "Ngươi đã thấy mình bất hiếu thế nào chưa, khiến tổ mẫu nhà ta ngay cả chuyện này cũng quản."Thập Tam lạnh lùng nhìn hắn một cái, không lên Bùi Thanh phân phó bốn người theo hầu bên cạnh "Để không khiến lão thái thái lo lắng, trước khi lên kiệu mỗi người phải quan sát phu nhân đi vệ sinh một lần."Mọi người muốn cười mà không dám cười, đáp "Vâng."Vì thế, Thập Tam bị bốn bà già liên tục nhắc nhở, vòng qua vòng lại nhà vệ sinh vài cầu này thật sự thái quá, nhưng bản thân vốn đuối lý, Diệp Bùi Thanh nếu đã lên tiếng trước mặt hạ nhân, Thập Tam không thể không nghe theo. Trong phòng đánh nhau với Diệp Bùi Thanh thì chẳng sao, trước mặt người khác vô luận thế nào y cũng muốn giữ thể diện cho Diệp Bùi hồ đi vệ sinh thôi chứ có khó gì đâu? Chỉ cần không phải lên giường, Thập Tam chẳng thèm so vậy, cùng với hai mươi bộ binh thị vệ cùng nha hoàn người hầu của Mục Quốc phủ, cộng thêm một thế tử phong tư trác tuyệt, Thập Tam lúc này đây thuận lợi về tới Mai nhiên, đây cũng là lần đầu tiên vào Mai phủ của mấy tên tiểu tư đứng trước cửa, nghênh đón đoàn người tiến phủ, dẫn Diệp Bùi Thanh cùng Mai Úc đến nhà chính, bái kiến phụ mẫu. Từ nhỏ, Mai Úc đã không thân thiết với Mai Thượng thư, sau khi đứng dậy ông chỉ đơn giản ân cần hỏi thăm vài câu, rồi cùng Diệp Bùi Thanh nói đến việc trong Tam được Tần phu nhân gọi vào hậu viện ôn của Hồng Thuý mới qua không lâu, rõ ràng, vị Tần phu nhân chưởng quản Mai phủ này chính là người âm thầm bày mưu tính kế sau lưng đám nha hoàn, không thể khinh đối với Tần phu nhân cũng có chút hiểu phu nhân tên là Tần Vận Phương, là biểu muội của phụ thân Mai Úc – Mai Thư Cẩn, gia tộc sâu xa. Mẫu thân mang theo nàng dựa vào quan hệ thân thích đến ở Mai Phủ, Tần Vận Phương cùng Mai Thư Cẩn mặc dù không sống gần nhau, nhưng cũng gặp nhau không ít người khi đến độ tuổi nhất định, sẽ nảy sinh ít tâm tư. Bọn họ đều là trai tài gái sắc, tuổi tác tương đương, mắt đi mày lại vài lần liền có chút tình cảm giấu trong lòng, rồi như bị đâm vào yết hầu, chẳng thể thổ lộ, chỉ gặp mặt mà không nói gì, yên lặng nuốt tiếc, tình cảm tốt đẹp ấy, đương nhiên khiến ông trời ghen người đều đã định hôn ước từ trước. Năm Mai Thư Cẩn mười bảy tuổi thì cưới con gái trưởng của Duệ Trạch hầu, người đó chính là thân sinh mẫu thân của Mai Úc. Tần Vận Phương trái tim tan nát, Mai Thư Cẩn cũng cực kỳ đau khổ, hai người thỉnh thoảng gặp nhau nhưng không thể ở bên nhau, đúng là muốn sống không được, muốn chết không thế, thành thân chưa được nửa năm, Mai Thư Cẩn và Tần Vận Phương đã tằng tịu với nhau, thề non hẹn biển, không chia không rời. Mai Thư Cẩn vì tương tư mà đổ bệnh trên giường không dậy nổi, Tần Vận Phương cũng khóc lóc cả ngày, nước mắt không ngừng rơi. Mẫu thân của Mai Thư Cẩn thấy vậy đau lòng, liền thuyết phục mẫu thân Mai Úc, thú Tần Vận Phương làm nhị cảm giữa Mai Thư Cẩn và Tần Vận Phương, mẫu thân của Mai Thư Cẩn sao có thể không biết? Nhưng bà ta thèm muốn gia thế của Duệ Trạch hầu, nên mở một con mắt nhắm một con mắt không vạch trần mà vậy, mẫu thân của Mai Úc đỡ bụng bầu năm tháng, ngồi trong phòng vừa chăm sóc trượng phu cõi lòng tan nát, vừa lắng nghe lão phu nhân khuyên bảo nạp thiếp cho trượng phu cúi đầu nghĩ nghĩ nói "Nếu mẫu thân đã nói vậy, nào có đạo lý không theo?"Mẫu thân của Mai Úc là ai? Là tiểu thư khuê các chân chính, hào phóng vô cùng. Nàng chẳng những thu xếp cưới Tần Vận Phương vào cửa, mà còn vì Mai Thư Cẩn đồng thời nạp ba vị thiếp thời trong nhà cực kỳ náo Vận Phương bắt đầu vui vẻ, nhưng lúc ấy nàng đã có hôn ước, mẫu thân của Mai Úc phải nhờ vào quan hệ mới ép buộc vị hôn phu kia từ bỏ hôn ước với nàng ta, vậy nên lúc nàng ta được gả đi không thể gióng trống khua chiêng. Đưa vào cửa phải lén lút, cùng vào còn có ba nữ tử khác, so với trong kỳ vọng chênh lệch quá lớn như lòng sông với mặt biển Thử Cẩn lập tức có bốn thiếp, bệnh liền tốt lên. Hắn cùng Tần Vận Phương như keo như sơn được vài ngày, chỉ lên trời thề rằng trong lòng chỉ có mình nàng, tuyệt không hai lòng. Nhưng trái cấm ăn mới thơm ngon, trong mắt hắn Tần Vận Phương bất quá cũng chỉ là một bát thịt chưng thơm ngào ngạt không ăn được, Mai Thư Cẩn sau khi ăn được rồi, không khỏi sinh ra cảm giác chán nản" hoá ra cũng chỉ có vậy", ngoài miệng lại không thừa nhận. Mặt khác ba nữa tử kia cả ngày quần áo không chỉnh lượn lờ trước mặt hắn, hắn bắt đầu mất hồn mất thân của Mai Úc khi đó vừa an tâm ở một bên dưỡng thai, vừa chiếu cố cuộc sống khuê phòng của trượng phu, còn tốt bụng khuyên nhủ trượng phu "Ba người nếu đã gả vào đây, nếu không thể nhận mưa móc của phu quân, chẳng phải đáng thương?"Mai Thư Cẩn là kẻ đọc sách thánh hiền mà lớn lên, vừa nghe lời này quả nhiên có chút đau lòng ba nữ tử kia. Hắn đường đường nam nhi bảy thước, sao có thể khiến nữ tử khổ sở? Thế là bắt đầu hưởng Vận Phương vào cửa chưa đến nửa tháng liền bị quẳng sang một bên, kinh sợ rất nhiều, trong lòng đau khổ nhưng chẳng biết dốc bầu tâm sự với ai. Tình cảnh này, khi nhớ lại tình yêu say đắm trước đây cảm thấy cực kỳ buồn cười. Nàng khóc nháo với Mai Thư Cẩn, nói hắn phụ nàng, nhưng cách đối nhân xử thế của nàng lại kém xa mẫu thân Mai Úc, ôn nhu tiểu ý và công phu trên giường lại kém hơn so với ba người thiếp thất kia, có tư cách gì làm náo loạn? Mai Thư Cẩn ban đầu còn khuyên giải an ủi nàng, sau đó thấy phiền phức, không đến phòng nàng ta nữa. Tần Vận Phương tìm lão phu nhân khóc lóc kể lể, lão phu nhân lại bảo nàng "Đủ rồi đấy, đừng sinh sự nữa", đuổi nàng tháng sau, mẫu thân Mai Úc sinh hạ con trai trưởng, trên dưới cả nhà bao gồm cả Mai Thư Cẩn đều vui mừng khôn xiết. Lúc này hắn đã hưởng qua ngon ngọt, hứng thú với mấy thiếp thất cũng giảm dần, ngược lại yêu thích sự dịu dàng hào phóng của thê tử, xử sự đúng mực, thường xuyên ở lại trong phòng thê tử, chơi đùa với con, hưởng thụ thiên luân chi bao lâu sau, mẫu thân Mai Úc lần thứ hai mang thai, lần này sinh ra Mai khác trong ba vị thiếp thất cũng có hai người mang bầu, cả nhà vui sướng, chỉ có Tần Vận Phương chẳng hề có động tĩnh chỉ biết âm thầm rơi biết việc kết hôn nếu không nắm chắc, kết cục vẫn là nữ nhân chịu thiệt. Vị hôn phu năm đó của nàng cũng là đệ tử quan lại tài hoa, mặc dù không bằng Mai Thư Cẩn gia thế hiển hách, ít ra nàng cũng được làm chính thất. Hiện tại thì sao? Cho dù được gọi là bà hai, nhưng so ra còn thấp kém hơn một thiếp thất có cùng, nàng buông bỏ thể diện, cúi đầu nhận sai với mẫu thân của Mai thân của Mai Úc cũng không nói gì, ở trước mặt Mai Thư Cẩn nói tốt vài câu về Tần Vận Phương, ai bài bọn họ viên phòng. Từ đó về sau Tần Vận Phương không dám sơ ý, ở trước mặt mẫu thân Mai Úc cẩn thận hầu hạ, cung phụng đầy đủ, cho đến khi sinh được một đứa con, địa vị ở Mai phủ mới coi như bảo thân Mai Úc khi Mai Úc mười hai tuổi sinh bệnh mà mất, Mai Thư Cẩn thấy Tần Vận Phương khôn khéo, từ từ giao mọi việc trong phủ cho nàng quản lý, thật cũng gọn gàng ngăn nắp. Tần Vận Phương rốt cuộc ngẩng được đầu, ngon ngọt lừa Mai Thư Cẩn nâng đỡ mình lên thành chính thất, lại thao túng đám thiếp thất mình không vừa mắt đã lâu, cuối cùng nắm đại quyền trong Tam không biết Tần Vận Phương có thái độ gì với mình, nhưng ngay sau đó y đã phu nhân ôm Thập Tam nức nở đôi câu, luôn miệng nói "Úc nhi đã về rồi", đau đau thương thương, tình chân ý thiết. Nha hoàn người hầu vội vàng khuyên "Trở về chẳng phải việc vui sao, phu nhân cẩn thận thân thể", lúc thì tươi cười lúc lại thổn thức. Thập Tam tất nhiên không khóc được, y cũng không muốn giả vờ, liền cúi đầu đứng đó mặc cho người ta phu nhân rốt cuộc ngừng khóc, chuyển buồn sang người đều ngồi xuống, Tần phu nhân uống trà, cười nói với một cô gái mắt hồng hồng bên cạnh "Quân Hoa, cả ngày tìm Úc ca ca của ngươi, giờ Úc ca ca của ngươi đã trở lại, thế mà tránh sang bên không nói lời nào."Mai Úc không khỏi chú ý tới cô gái kia, nàng bất quá mới mười ba mười bốn tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, thân hình gầy gò, dung nhan thanh tú, vừa nhìn đã có cảm giác thân cận, ăn mặc rất khác với đám nha hoàn hầu hạ, là một tiểu phu nhân cười nói "Các ngươi đều lui xuống trước đi, ta nói thêm đôi câu với Úc nhi. Các ngươi muốn nói gì thì phải xếp hàng, chờ ở bên ngoài, từng người một đi vào."Mọi người vội vàng hành lễ tản đi, trong phòng chỉ còn lại Mai Úc, Tần phu nhân cùng hai nha hoàn bên cạnh phu nhân cười nói "Thế tử đối với ngươi thoạt nhìn không tồi, mấy hôm nay quan hệ vẫn tốt?"Thập Tam đáp "Không tồi."Tần phu nhân cười mà rằng "Vốn ta lo ngươi không thích ứng được với cuộc sống trong Mục Quốc phủ, hiện tại thấy ngươi sống tốt vậy ta an tâm rồi."Nàng chậm rãi uống một ngụm trà, chuyển đề tài "Nghe nói ngươi gả Hồng Thuý cho người khác?"Thập Tam nghĩ thầm, Tần phu nhân này tin tức cũng thật linh thông, bèn không giấu diếm, đáp ngay "Vâng."Tần phu nhân sắc mặt trầm xuống "Úc nhi, bình thường ngươi rất nghe lời, sao lần này lại làm như vậy? Bốn nha hoàn kia đều do ta an bài, sao nói đuổi liền đuổi đi được? Ngươi là nam thê, đừng quên thiệt hơn trong đó, phải nhanh chóng nạp thiếp sinh con cho thế tử, địa vị mới có thể củng cố. Ngươi không khẩn trương lên, là muốn để người khác cướp công, chúng ta thất bại trong gang tấc?"Thập Tam nghĩ thầm không phải thân sinh có khác, sau khi hỏi thăm cho có lệ, liền bắt đầu khởi binh vấn hiện tại y đã xuất giá, Tần phu nhân vẫn muốn quản y? Trước kia khi y mới bị nhét vào trung tâm của tổ chức, cũng có kẻ không phục, ý đồ nhúng tay vào chuyện của y, bị y chém đứt tay giờ không đến mức phải chém tay chân của Tần phu nhân đấy chứ? Quy tắc ở cái giới này hình như không phải đáy lóng Thập Tam cảm thấy quy tắc ở cái thế giới trước kia mình sống đơn giản hơn nhiều. Tuy đều giống nhau ở điểm cá lớn nuốt cá bé, lại rõ ràng minh bạch, so ra ít hơn hẳn những lời lắt léo ở nơi thế, y nghĩ nghĩ nói "Thế tử cùng ta cảm tình không tồi, nhất thời không vội. Mấy nha hoàn kia đã cho ta rồi, khi nào nạp thiếp cho hắn vẫn để hai chúng ta thương lượng với nhau thì tốt hơn."Tần phu nhân cười nói "Bình thường ngươi dịu dàng yếu đuối, ta lo ngươi suy nghĩ không chu toàn, để người ta khi dễ. Bao nhiêu kẻ muốn nhét người vào bên cạnh thế tử, ngươi không nhét cũng có người khác nhét, còn không bằng nắm giữ trong tay mình trước."Thập Tam nói "Đa tạ phu nhân dạy bảo."Tần phu nhân nói tiếp "Ta đã chuẩn bị hai nha hoàn tư sắc không tồi, ngày mai ngươi mang hai đứa nó về cùng. Lần này đừng xử trí giống như Hồng Thuý nữa, không gỡ xuống được cái danh đố kỵ. Quan hệ trong Mục Quốc phủ quan trọng đến đâu ta không nhắc lại, đừng cả ngày đặt chút tình cảm của mình ở trong lòng, phải lấy đại cục làm trọng."Thập Tam mới không cần hai nha hoàn kia, lại thầm nghĩ bản thân dù sao đã gả ra ngoài, có thể lấy được gì từ Mai gia thì cứ lấy, cho dù Diệp Bùi Thanh không cần, đến lúc đó coi hai nha hoàn kia như tôi tớ sai bảo cũng tốt, chẳng lẽ còn không tìm được việc cho các nàng làm? Bèn đáp "Cảm ơn phu nhân."Tần phu nhân vừa thấy Mai Úc vẫn ngoan ngoãn như trước đây, khác xa so với lúc xử trí Hồng Thuý thẳng thắn quyết đoán đồn đại bên ngoài, liền nói "Ngươi hiểu rồi thì tốt. Đi thăm huynh đệ tỷ muội của ngươi đi."Thập Tam lúc này mới hành lễ rời cửa phòng rồi đến tiểu viện, Thập Tam đang nghĩ thầm nên đi kiểu gì, sau cây cột trên hành lang dài có một người rụt rè ló đầu ra. Thập Tam vừa thấy liền nhận ra là cô gái mắt hồng hồng dung mạo thanh tú ban nãy, bèn hào phóng đi qua nói "Quân Hoa, ngươi đang chờ ta?"Mai Quân Hoa, là muội muội cùng cha khác mẹ với Mai Úc, tuy là thứ nữ, nhưng cảm tình với y rất tốt – dì Triệu từng nhắc cô nương như có điều cần nói, hai má ửng đỏ, trong mắt phiếm lệ quang. Thập Tam đợi một lát, tiểu cô nương mới nhịn được không bật khóc mà rằng "Úc ca ca, lâu như vậy ngươi mới trở về, ta rất nhớ ngươi."Thập Tam chắc chắn sẽ không nói "Ta cũng rất nhớ ngươi", chỉ xấu hổ gật Hoa đưa cho Mai Úc một đôi hài "Khó khăn lắm mới gặp được ca ca, sau này e càng khó gặp hơn. Đây là ta tự thân may, ca ca nhận lây đi. Nếu đeo hỏng thì phái người đến nói cho ta biết, ta sẽ...may cái khác cho ca ca."Thập Tam vội vàng nhận lấy, lại cảm thấy không công mà hưởng lộc, chẳng biết nên nói cái gì. Đúng lúc này, dì Triệu từ xa xa đi tới, cười nói "Công tử đang nói chuyện với tiểu thư sao? Công tử có mang lễ vật cho tiểu thư, ta đã sai ngươi đưa đến phòng tiểu thư rồi."Quân Hoa quả nhiên là tiểu cô nương không giấu được cảm xúc, mặt mày tươi rói, vội vàng cười nói tạ Tam nói thêm vài câu mới cùng nàng tách ra, hỏi dì Triệu "Tìm ta có chuyện gì?"Dì Triệu đáp "Gia yến sắp bắt đầu, lão nô đến thay y phục cho công tử." Phu Nhân Ngươi Hảo Bình Tĩnh Audio Tác giảCổ Ngọc Văn Hương Thể loạiĐam Mỹ, Xuyên Không, Trọng Sinh, Cổ Đại NguồnHạ Nguyệt, Lai Khứ Trạng tháiFull kính sỉ kính nữ Giới Thiệu Truyện Tên gốc Phu nhân ngươi hảo bình tĩnh! Edit A Bích. Thế loại Xuyên qua, cổ đại, trọng sinh, 1×1ôn nhu phúc hắc công x lãnh đạm trung khuyển thụ, HE. Xuất thân là một thích khách vô tình lãnh huyết. vậy mà lại trùng sinh trở thành một nam thê của nhà người ta, Trượng phu xem ra là một tên hoàn khố phong lưu, nhưng tại sao những người muốn hại hắn không bị giết thì cũng bị đầu độc, còn cả mất tích một cách ly kỳ. Diệp Bùi Thanh sống lại, ngoại trừ báo thù còn muốn cứu người. Đời trước nam thê ôn hoà dịu dàng, vào cửa không bao lâu đã bị người ta hại chết, sao hiện tại tính cách lại thay đổi thế này? Vốn muốn bỏ y, bảo y đi tìm hạnh phúc khác. Giờ xem ra, phải suy xét cân nhắc…. Phu Nhân Ngươi Hảo Bình Tĩnh Audio trích đoạn đầu Trăng sáng sao thưa, một bóng đen lặng yên không tiếng động chạy như bay trên con đường mòn ở trong rừng cây tối mịt. Thập Tam thi triển khinh công, diện vô biểu tình nhìn thẳng phía trước, như có như không chú ý động tĩnh xung quanh. Dọc theo đường đi, y phát hiện có mấy thi thể nằm rải rác, nhưng chưa thấy người y muốn tìm. Giữa đống đất đá có vết máu loang lổ, khắp nơi đều là dấu vết đánh nhau, Thập Tam ngồi xổm xuống xem xét, nhắm lại hai mắt hít sâu. Mười năm huấn luyện đã mang lại cho y khứu giác linh mẫn còn hơn cả chó. Trăng sáng sao thưa, một bóng đen lặng yên không tiếng động chạy như bay trên con đường mòn ở trong rừng cây tối Tam thi triển khinh công, diện vô biểu tình nhìn thẳng phía trước, như có như không chú ý động tĩnh xung theo đường đi, y phát hiện có mấy thi thể nằm rải rác, nhưng chưa thấy người y muốn tìm. Giữa đống đất đá có vết máu loang lổ, khắp nơi đều là dấu vết đánh nhau, Thập Tam ngồi xổm xuống xem xét, nhắm lại hai mắt hít sâu. Mười năm huấn luyện đã mang lại cho y khứu giác linh mẫn còn hơn cả cùng, dựa vào vết tích và mùi máu người bị thương lưu lại, y chạy về phía lúc tám tuổi bị bắt vào tổ chức, đến giờ đã mười hai năm. Vốn là một tên khất cái cơm ăn không đủ no, thường xuyên bị người ta đánh đập, hiện tại có thể khoẻ mạnh lớn lên, còn học được một thân bản lĩnh, Thập Tâm đối với tổ chức cực kỳ cảm Tam tư chất rất tốt, võ công cao cường, hành sự cẩn thận lại bình tĩnh, chưa bao giờ vì cảm xúc dao động mà ảnh hưởng nhiệm vụ, thượng cấp đối với y thập phần tán thưởng, nhiệm vụ giao cho y càng ngày càng khó thế, một năm trước, y chính thức được thu nạp vào trung tâm của tổ núi rừng nổi lên sương đêm, dưới ánh trăng hết thảy đều trở nên mông lung như khói, khiến người ta có cảm giác không quá chân thật. Cước bộ của Thập Tam chậm lại, từ từ xem xét đám lá khô đầy đất bên hồ, như cũ giống mèo vô thanh vô vụ lần này có hơi đặc tiêu tên là Diệp Bùi Thanh, mười chín tuổi, là trưởng tử của Thiên Quốc Nhất Phẩm Mục Quốc công- Diệp Chính Cần, địa vị cao chức tựa hồ đối với người này cực kỳ không có chủ ý xác tháng trước, Thập Tam nhận được nhiệm vụ là ám sát ấy y không quản ngày đêm chạy tới kinh thành của Thiên Quốc, ai ngờ tới nửa đường lại nhận được mệnh lệnh nhiệm vụ huỷ bỏ, không Tam thoáng sửng sốt, quay nửa tháng, khi y đang ngủ ngon thì bị người gọi dậy, nhiệm vụ lại một lần nữa truyền xuống ám sát Diệp Bùi Thanh, cấp vậy, y lại một lần nữa liều mạng chạy suốt đêm đến kinh thành, kết quả vừa mới tới nơi, nhiệm vụ lại huỷ dù tình tình có tốt như y, cũng không chịu được bị gây sức ép như thế. Vì vậy y lặng lẽ dò hỏi từ bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Người phụ trách truyền tin nhỏ giọng đáp "Còn không phải do Tam Nhẫn và Nhị Nhẫn ý kiến bất đồng sao? Tam Nhẫn muốn hắn chết, Nhị Nhẫn muốn hắn sống, hai người đang tranh cao thấp đó."Thập Tam "À."Người truyền tin nói "Diệp Bùi Thanh võ công cao cường, Tam Nhẫn đang ở Duệ Quốc không tiện tự mình giải quyết, nên mới để ngươi ra mặt."Được liền cắm cọc ở biên giới giữa Thiên Quốc và Duệ Quốc, ai sai phái gì cũng Nhẫn ở trong tổ chức đứng thứ ba, phụ trách sự vụ của Duệ Quốc. Nhị Nhẫn đứng thứ hai, phụ trách sự vụ Thiên Quốc. Diệp Bùi Thanh là người của Thiên Quốc, như vậy trận phân tranh cao thấp này cuối cùng ai thắng, trong lòng Thập Tam đã có kết tháng sau, nhiệm vụ ám sát lại một lần nữa truyền xuống. Lúc này y đã khôn ra, chậm rãi dắt ngựa đi trên đường, không sốt ruột như trước. Quả nhiên, nhiệm vụ lại bị không hiểu tại sao Tam Nhẫn lại dám vượt quyền can thiệp vào sự vụ của Thiên Quốc, cũng không hiểu tại sao Nhị Nhẫn rõ ràng giao hảo với Tam Nhẫn, lại nháo loạn đến mức này. Từ đó về sau, Tam Nhẫn và Nhị Nhẫn tựa hồ rốt cuộc đạt thành hiệp nghĩ nào đó, tranh chấp trong việc ám sát Diệp Bùi Thanh cứ như vậy chấm nhưng, lăn qua lộn lại vài lần, cái tên Diệp Bùi Thanh đã cắm rễ trong lòng Thập cuộc là người như thế nào, mà được cả hai đại nhân vật trong tổ chức xem trọng?Một ngày trước, Thập Tam lại một lần nữa nghe thấy tên này đây trên phong thư dùng bút đỏ viết hai chữ "Khẩn cấp"gấp rút chạy tới phụ cận hồ Đình Bi, cứu tính mạng Diệp Bùi Thanh.....Cứu, không phải vụ do Nhị Nhẫn an bài, Thập Tam cách hồ Đình Bi chỉ có nửa ngày đi đường, vì thế y không mang theo nhiều đồ, trang bị gọn nhẹ ra Tam đừng ở bở hồ nhắm mắt lại, chăm chú lắng nghe tiếng động trong hồ. Ban đêm yên tĩnh gió lạnh thổi qua, âm thầm truyền tới tiếng hít thở suy yếu của một người. Y chậm rãi giương mắt, thân hình như báo đen nhanh nhẹn, dọc theo bên hồ bay về phía phát ra thanh đám cỏ sậy, mấy thi thể lẳng lặng di động, ánh trăng phản chiếu xa xa hỗn loạn. Thập Tam ở trong hồ tìm hồi lâu, rốt cuộc kéo một nam nhân cả người là máu, hôn mê bất tỉnh lên Tam đặt hắn bên hồ, gạt mớ tóc ẩm ướt trên đầu hắn ra, dưới ánh trăng sắc mặt của nam nhân trắng bệch như tờ giấy, tướng mạo lại tinh điêu tế khắc, đúng là Diệp Bùi Thanh mấy tháng trước y âm thầm theo dõi ở kinh tiếc, khi ấy hắn hăm hở, thần thái phi dương, hiện tại so với một khối tử thi không tốt hơn là dò xét hô hấp mỏng manh của Diệp Bùi Thanh, xoay người vác hắn lên dù thân phận hắn cao quý thế nào, giở cũng chỉ là một tên lâm vào hiểm cảnh.....Vất vả chạy như bay cả một đêm, Thập Tâm nhân lúc tối trời đi vào một gian nhà trệt ở trấn nhỏ gần đặt Diệp Bùi Thanh lên giường, vì hắn lau chùi thân thể, rửa sạch miệng vết thương, bôi kim sang Bùi Thanh sắc mặt trắng bệch, mồ hôi tuôn như mưa, thần chí mơ hồ không rõ. Vết thương chằng chịt trên người có xâm nhập cốt tuỷ, có tổn hại nội tạng, mỗi một vết thương đều là minh chứng cho trận ác chiến đêm hôm đó. Nhân gia phú quý lắm thị phi, Diệp Bùi Thanh là quốc công thế tử, nói vậy rất nhiều người muốn cái mạng của Tam thầm nghĩ Nhị Nhẫn lệnh y cứu Diệp Bùi Thanh, hiện tại người này có chết hay không, có sống hay không, y phải phúc đáp cho Nhị thế, y ngồi ở đầu giường cẩn thận hầu hạ người bệnh bị trọng thương, chán đến Bùi Thanh có thể sống đến giờ quả thực là kỳ tích, kế tiếp chỉ có thể trông cậy vào ý chí muốn sống của hắn. Thập Tam nghĩ hắn có thể sống được là tốt nhất, không gắng được thì cũng mau mau mà chấm dứt đi, ai nấy đều bận rộn cả, vậy mới không chậm trễ thời mê một ngày một đêm, khi Thập Tam đang uy hắn uống nước, ngón tay khớp xương rõ ràng đột nhiên cầm lấy cổ tay của y, Diệp Bùi Thanh ra một thân mồ hôi lạnh, nghiến răng nghiến lợi "Ta giết ngươi..."Nước trong bát sánh ra ngoài, Thập Tam lặng yên không lên tiếng theo dõi hiểu Diệp Bùi Thanh nhất định đang mơ thấy người hắn hận nhất, chỉ sợ có liên quan đến lần ám sát này, y không nói gì, tiếp tục uy hắn uống hồi lâu, vẻ bi ai trên mặt Diệp Bùi Thanh vẫn không giảm, ngược lại càng trở nên kích động, trong miệng thì thào "giết ngươi" "đồ bất hiếu", thần chí mơ hồ khó kiềm tay nắm lấy tay y siết chặt, Thập Tam chỉ sợ miệng vết thương của Diệp Bùi Thanh sẽ nứt ra, không muốn dùng sức mạnh, đơn giản ngồi ở đầu giường điều chỉnh tốt tư thế, để hắn siết cho thống nửa đêm, một đôi tay đột nhiên ôm chặt lấy y. Diệp Bùi Thanh thống khổ vùi mặt vào trong lòng Thập Tam, nước mắt thấm ướt quần áo của y. Cảm xúc của hắn không quá ổn định, đến tận đêm khuya vẫn chẳng chịu buông ra, cọ loạn không Tam chưa từng trải qua việc này. Y muốn đập cho Diệp Bùi Thanh tỉnh lại, nhưng sợ mạnh tay toi mạng hắn, đành để Diệp Bùi Thanh cứ thế ôm mình, cả người ướt đẫm mồ hôi, mở to hai mắt thẳng đến bình tên này rốt cuộc làm sao vậy?Sáng hôm sau, Thập Tâm duỗi thân thể tê cứng, nam nhân trên giường đột nhiên động đậy, thở hồng hộc xoay người ngồi tác chuẩn bị xuống giường của Thập Tam khựng lại, một lần nữa câm lặng thế mà...có thể ngồi dậy.....Khôi phục nhanh quá rồi theo bản năng sờ sờ nhân bì diện cụ trên mặt, đưa cho Diệp Bùi Thanh một chén nước Bùi Thanh tóc tai tán loạn, chật vật bất kham, tựa hồ mới vừa trải qua một chuyện cực kỳ đáng sợ, nhưng vẫn mạnh mẽ duy trì trấn định. Hắn nhìn thoáng qua Thập Tam, đột nhiên có chút mờ mịt "....Là ngươi?"Mí mắt Thập Tam khẽ giật "..."Y cực kỳ chắc chắn, cho dù mang mặt nạ, bản thân chưa từng xuất hiện trước mặt Diệp Bùi Thanh lần lẽ người này có quen biết Bùi Thanh cúi đầu nhìn thân thể của hắn, tựa hồ rất khó hiểu. Hắn lại nhìn bốn phía xung quanh trong chốc lát, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Hắn lập tức gục đầu xuống, biểu tình phức tạp không biết đang suy nghĩ cái gì, đột nhiên thấp giọng chậm rãi nói "...Giờ là năm đầu Đức Chính?"....Đầu óc có vấn đề à? Chưa từng nghe nói đến niên hiệu Tâm diện vô biểu tình trả lời "Kính Chiêu năm thứ mười sáu."Diệp Bùi Thanh khẽ nhíu mày, cũng không lên Tam đẩy chén nước vào trong tay hắn."Tháng chín?""Ừm."Diệp Bùi Thanh híp mắt, cảm xúc tựa hồ có phần kích động, lại cắn răng áp chế "...Đa tạ ân cứu mạng."Tên này hình như quên mất thời Tam quan sát vẻ mặt của Diệp Bùi Thanh, trong lòng chậm rãi lựa chọn từ ngữ hồi đáp cho Nhị Nhẫn khởi bẩm Nhị Nhẫn, tính mạng của Diệp Bùi Thanh đã được bảo toàn, đáng tiếc đầu bị thương, không biết liệu có gây trở ngại hay Bùi Thanh trầm mặc uống chén nước mà Thập Tam đưa cho, rốt cuộc tỉnh táo lại, khôi phục thái độ nho nhã lúc bình thường, ngồi trên người suy nghĩ không nói câu ngày cứ thế trôi qua, hai người ngoại trừ những chuyện tất yếu phải nói, còn thì không mấy mở miệng. Tới buổi tối, lại đến giờ Thập Tam đổi dược cho lặng nhìn Thập Tam vì hắn chuẩn bị nước ấm, vừa định giúp hắn cởi áo, khuôn mặt tuấn dật của Diệp Bùi Thanh có nét xấu hổ "Ta tự mình làm là được."Thập Tam "..."Là đang ngượng đấy à?Thập Tam lơ đễnh, đưa kim sang dược cho hắn, xoay người rời khỏi phòng đi mua cơm thể của Diệp Bùi Thanh hồi phục nhanh hơn so với dự kiến, đã gần như hoàn hảo, ngày mai là y có thể báo cáo lại với Nhị trở lại phòng đã là nửa canh giờ sau, ngoài cửa sổ tà dương như lửa, trong phòng đã thắp sáng nến, giữa bóng tối tạo nên một vùng ánh sáng ấm áp, hắt lên cơ thể đầy vết thương của Diệp Bùi Bùi Thanh ngồi trên giường, cánh tay để trần định bôi dược lên vết thương sau lưng, lại chạm đến miệng vết thương, đau đến mức môi trắng bệch, không rên một Tam trầm tĩnh đưa cho hắn một cái bánh bao còn nóng hổi, tiếp nhận lấy kim sang dược, ngồi sau lưng Diệp Bùi Thanh, dùng khăn bố thấm nước ấm rửa sạch miệng vết thương cho Diệp Bùi Thanh cầm cái bánh bao, yên lặng ăn mấy miếng, đột nhiên cười nhẹ hỏi "Ngươi tên là gì?"Động tác trên tay của Thập Tam khựng không có tên. Tổ chức cũng không cho phép bọn họ thế y tiếp tục trầm mặc."Mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì, dù sao ngươi cũng đã cứu ta một mạng." Giọng nói của Diệp Bùi Thanh trầm thấp, "Nói cho ta biết tên của ngươi, để ta tương lai có cơ hội báo ân."Thập Tam trầm ngâm. Y cứu hắn là vì hoàn thành nhiệm vụ, không cần hắn báo việc ấy cũng không thể Bùi Thanh im lặng đợi hồi lâu, lại nhẹ nhàng nói "Không nói cho ta biết tên cũng được, đi đâu có thể tìm được ngươi?"Thập Tam cúi đầu bôi thuốc cho hắn, không trả Bùi Thanh cười, trong tiếng cười đã có một tia cô đơn "...Ngươi quả nhiên vẫn là không chịu nói cho ta biết."Thập Tam không nhịn được ngẩng đầu liếc hắn một cái tên này nói chuyện rất kỳ quái, vì sao luôn trưng ra dáng vẻ như từng gặp mình trước đây? Dù nói thế nào, đây vẫn là lần đầu tiên gặp đêm, Thập Tam nhìn chằm chằm khuôn mặt lúc ngủ của Diệp Bùi Thanh, trong đầu có vài ý nghĩ kỳ lạ xẹt qua, nhưng không nắm bắt được rõ sớm hôm sau, Thập Tham thu dọn đồ đạc của mình, cáo từ với Diệp Bùi Thanh "Ngươi đã tốt lên nhiều, ta phải đi."Diệp Bùi Thanh ngồi ở trên giường cười, tựa hồ sớm đã đoán trước "Ngươi bảo trọng."Thập Tam bước chân ra ngoài, chỉ nghe Diệp Bùi Thanh ở phía sau nhẹ nhàng nói "Ân cứu mạng, suốt đời khó quên, người có thể tuỳ thời đến Mục Quốc phủ ở kinh thành tìm ta, đến lúc đó nhất định sẽ báo đáp ân tình của ngươi ngày hôm nay."Thập Tam "..."Báo ân thì miễn cho, nghe thôi đã thấy phiền, dù sao y cũng chỉ phụng mệnh hành Bùi Thanh thấy y sắp đi, cười nói "Nếu có thời gian, một tháng sau ta sẽ thành thân, mời ngươi đến uống chén rượu mừng, coi như biểu đạt tâm ý."Thập Tam im lặng không Bùi Thanh lấy là nam thê, nếu mình lúc ấy đúng lúc có nhiệm vụ ở Thiên Quốc, vậy đứng ngoài cửa lớn xem náo nhiệt cũng không gật gật đầu với Diệp Bùi Thanh, nói một câu "Chúc mừng", rồi cất bước rời

phu nhân ngươi hảo bình tĩnh